"Cứ đà này thì chả mấy đâu, chúng ta sẽ thua cả Việt Nam" - Phạm Chí Nghị tiên tri về bóng đá Trung Quốc năm 2013

19/6/2013, ĐTQG Trung Quốc thua muối mặt 1-5 trong một trận giao hữu trước ĐT Thái Lan tại Hợp Phì, thủ phủ của tỉnh An Huy. Huyền thoại Phạm Chí Nghị đã đau xót mà nói lên những lời ấy, nhằm cảnh báo cho nền bóng đá nước nhà trước một tương lai đầy u tối.

“Đội Thái Lan sẽ thua Việt Nam và sau đó thua Myanmar. Đội Trung Quốc có thua Việt Nam không?”

– câu hỏi khi ấy của ông Nghị đang là nỗi đau của nền bóng đá đất nước tỷ dân.

Thể thao Trung Quốc vươn tầm / nhưng bóng đá thì không?

Thành tích Olympic 2020 của ĐT Trung Quốc

Thành tích Olympic 2020 của ĐT Trung Quốc

Tại Olympic Tokyo 2021, Trung Quốc dẫn đầu toàn đoàn xuyên suốt 14 ngày thi đấu, chỉ để vuột mất vị trí đầu bảng vào tay đoàn Mỹ trong những giờ cuối cùng. Nếu so với cách đây 15 năm, thể thao Trung Hoa đã có màn lột xác không thể tin nổi.

‘Đi tắt đón đầu, tập trung vào thể thao nữ’ là phương án phát triển của thể thao Trung Quốc hàng chục năm qua. Để làm được điều đó, họ tìm kiếm những tài năng thể thao khắp đất nước, cho tập luyện trong những ‘lò đào tạo’ ngay từ khi mới chỉ những cô bé, cậu bé 5, 6 tuổi. Để rồi những đứa trẻ ấy 10-15 năm sau sẽ là niềm tự hào của thể thao Trung Quốc ở đấu trường thế giới.

Trong tổng cộng 88 huy chương tại Olympic, có tới 54% thuộc về phái nữ, 7% thuộc về nội dung hỗn hợp và chỉ có 39% là thuộc về các vận động viên nam.

- những con số thể hiện rõ chiến lược của người Hoa.

Đồng thời, trong 38 HCV của Trung Quốc tại Olympic 2021 thì có 7 tấm HCV của cử tạ, 7 HCV nhảy cầu, 4 HCV của bóng bàn, bắn súng và Thể dục dụng cụ. Nhũng con số đó cho thấy họ mạnh về những môn thể thao biểu diễn và nhưng môn mang tính chính xác. Cử tạ, với đặc thù là một thể thao sức mạnh nhưng thực chất lại bị giới hạn hạng cân, trở thành ‘mỏ vàng’ cho các quốc gia châu Á vốn có vóc dáng lùn đặc trưng (lưng ngắn và chân ngắn).

Bóng đá, một môn thể thao vẫn mang nặng tính sức mạnh và tốc độ, nằm ngoài chương trình đầu tư trọng điểm của Trung Quốc. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, khi cơ hội giành thành tích cao của bóng đá Trung Quốc trong thời điểm ‘đi tắt, đón đầu’ ấy gần như là không có.

Bóng đá Việt Nam hơn Trung Quốc

ở đào tạo trẻ?

Phạm Chí Nghị chia sẻ về Bóng Đá Trung Quốc

Phạm Chí Nghị chia sẻ về Bóng Đá Trung Quốc

Không chỉ phải chờ đến khi đội U23 Việt Nam đánh bại U23 Trung Quốc với tỷ số 2-0 ngay trên sân Hoàng Thạch thuộc thành phố Vũ Hán của tỉnh Hồ Bắc, nền bóng đá trẻ của Trung Quốc mới đáng báo động.

Trước đó, lứa U16, U19 hay U23 của họ chưa bao giờ tiến sâu ở các giải châu Á hay tham dự World Cup, kém xa thành tích của Việt Nam khi được tham dự U20 World Cup 2017 hoặc giành ngôi á quân ở U23 châu Á 2018.

Bóng đá trẻ của Trung Quốc không được đào tạo bài bản. Còn bóng đá Việt Nam thì đi trước đối thủ tới cả 5-10 năm.

Thời điểm 2007, Việt Nam đã có lò đào tạo đầu tiên mang tên Hoàng Anh Gia Lai JMG. Rồi sau đó, những trung tâm của Viettel, PVF, Nutifood JMG… dần dần mọc lên thay thế những Trung tâm thể thao truyền thống. Lứa cầu thủ xuất sắc ấy hiện nay chính là thành viên trụ cột cho những thành công lớn mất mà bóng đá Việt Nam đạt được trong những năm gần đây.

HAGL-JMG cung cấp giáo án của một nền bóng đá tân tiến (Pháp), trong khi PVF sở hữu chương trình đào tạo bài bản của Anh cùng cơ sở vật chất hàng đầu thế giới. Các trung tâm của Viettel, Nutifood JMG cũng vậy, trong khi Sông Lam Nghệ An vẫn luôn đào tạo ra những cầu thủ chất lượng bóng đá Việt. Và dù cho hệ thống đào tạo trẻ của Việt Nam còn mang tính cục bộ, chưa đồng nhất trên toàn nền bóng đá, nhưng chúng ta bắt đầu có những quả ngọt đầu tiên từ việc đầu tư vào bóng đá trẻ.

Các cầu thủ trẻ PVF được ăn, tập khép kín với cơ sở chất lượng cao (Ảnh: PVF)

Các cầu thủ trẻ PVF được ăn, tập khép kín với cơ sở chất lượng cao (Ảnh: PVF)

Trong khi đó, Trung Quốc chỉ mới thực sự quan tâm tới đào tạo các cầu thủ trẻ từ những năm sau 2010. Những cầu thủ nổi tiếng nhất của họ lại đến từ thời ‘hồng hoang’, với nhưng Tôn Kế Hải (Sun Jihai), Lí Thiết (Li Tie)… sang châu Âu từ đầu những năm 2000.

Kể từ thời điểm bóng đá thế giới bắt đầu chuyển mình với những mô hình đào tạo bóng đá trẻ chuyên nghiệp đầu những năm 2000, người Trung Quốc đã chậm chân.

Thực tế mà nói, năm 2001, ở Trung Quốc cũng đã có những lò đào tạo cầu thủ một cách tập trung, như Trung tâm bóng đá Căn Bảo ở Sùng Minh (Thượng Hải), nơi đã sản sinh ra Vũ Lỗi. Nhưng những lò đào tạo như vậy không có nhiều, lại không tạo được sự thu hút của tất cả mọi người dân yêu bóng đá như ở Việt Nam.

Hơn nữa, sự đầu tư vào bóng đá Trung Quốc là khá muộn. Nếu như V.League thu hút các ông bầu từ những năm 2002 và đến năm 2007 bắt đầu chú ý tới đào tạo trẻ thì ở đất nước láng giềng, phải tới thời điểm năm 2012 và 2013, Super League mới bắt đầu có tiếng nói ở châu Á và thế giới. Khi ấy, bóng đá trẻ cũng mới bắt đầu được đầu tư mạnh mẽ.

*Trung tâm đào tạo trẻ PVF của Việt Nam được thành lập năm 2009* Ảnh PVF

*Trung tâm đào tạo trẻ PVF của Việt Nam được thành lập năm 2009* Ảnh PVF

Phạm Chí Nghị, người làm bóng đá trẻ Trung Quốc từ những năm 2011, cũng nói: “Trước đây chúng tôi không quan tâm lắm tới đào tạo trẻ. Bây giờ bóng đá Trung Quốc có tiền, có thể giới thiệu những cách đào tạo tiên tiến. Điều chúng tôi thiếu là sự chuyển đổi các phương cách đào tạo tiên tiến thế giới thành của chính chúng tôi”.

Đến thời điểm này, hàng loạt trung tâm đào tạo đã mọc lên ở Quảng Châu, Giang Tô, An Huy, Sơn Đông hay các địa phương khác. Nhưng để lứa cầu thủ ấy thành tài, bóng đá Trung Quốc cũng còn phải chờ ít nhất 5-10 năm nữa.

Chính sách nhập tịch

là một thất bại?

Phạm Chí Nghị nói vào năm 2019 về Bóng Đá Trung Quốc

Phạm Chí Nghị nói vào năm 2019 về Bóng Đá Trung Quốc

Bóng đá 11 người là nơi mà mỗi một đội tuyển quốc gia có tính ‘định danh’ của riêng họ. Ở tầm cỡ thế giới, người Anh nổi tiếng với lối chơi thể lực và sự quyết tâm trực diện. Bóng đá Italia dù mạnh hay yếu vẫn luôn là ‘hòn đá tảng’ ở các giải đấu lớn, trong khi người Hà Lan sẵn sàng cuốn phăng toàn bộ các đội bóng khác nhờ lối tấn công mãn nhãn với số đông.

Chỉ cần đi chệch khỏi đường ray, ĐTQG ấy chắc chắn sẽ thất bại. Bồ Đào Nha sở hữu Ronaldo và hàng công mạnh mẽ cũng không thể từ bỏ lối chơi phòng ngự đã giúp họ lên ngôi ở EURO 2016. Tây Ban Nha dù có Iniesta, Xavi hay không vẫn phải là đội chủ động cầm bóng ở trên sân. Hay như ở Đông Nam Á, ĐT Thái Lan khi đóng vai xấu xí với hàng phòng ngự cao to ở vòng loại World Cup 2018 đã thất bại thảm hại, dù được giới chuyên môn đánh giá là ‘biết người, biết ta’. Vẫn phong cách ấy, khi quay về AFF Cup thì đội cũng bị loại ở bán kết. Trong khi đó, chỉ vài năm trước thôi, Voi chiến là nỗi khiếp sợ của của Đông Nam Á với lối chơi ‘Thai Tik-tok’ điển hình của Kiatisuk.

Chuyện nhập tịch cũng vậy. Có những đội bóng sẵn sàng ra sân với đội hình gồm 11 cầu thủ không sinh ra ở quê hương, bởi bản chất văn hóa, xã hội của họ đã chấp nhận điều đó. Người Pháp từng có 1 đội hình gồm 11 người sinh ra ở châu Phi, người Đức sẵn sàng triệu tập những cầu thủ mang gốc Ba Lan hay người Anh coi cầu thủ gốc Jamaica như Sterling, Kyle Walker như chính là người dân nước mình. Ở Đông Nam Á có Phillippines và Singapore cũng vậy. Đó là những quốc gia mà sự giao thoa về chủng tộc và giống loài đã trở thành văn hóa trong 100 năm trở lại đây.

Tính định danh của tuyển Việt Nam là hàng phòng ngự và sự lăn xả (Ảnh Getty)

Tính định danh của tuyển Việt Nam là hàng phòng ngự và sự lăn xả (Ảnh Getty)

Trung Quốc thì khác. Từ cổ chí kim, người dân của đất nước này luôn hãnh diện là ‘một dân tộc thống nhất’, với tư tưởng ‘đại Hán’ và ‘Thiên tử’. Thời phong kiến, những triều đại lân cận Trung Quốc không được xưng đế, và họ coi những dân tộc xung quanh là ‘man di’. Tư tưởng ấy dù đã có nhiều thay đổi nhưng cho đến giờ vẫn là kim chỉ nam cho sự phát triển thịnh vượng của đất nước tỷ dân thời đại này.

Vì thế, ĐTQG của họ khi có những cầu thủ gốc Brazil hay Anh Quốc thực sự đi ngược lại nền văn hóa định danh của xứ tỷ dân. Dù cho Alan, Tyias Browning, Elkeson hay Aloisio giờ đã nhập tịch Trung Quốc và có tên tiếng Hoa, nhưng họ gần như không thể hòa nhập vào một lối chơi, là sự phản ánh của nền văn hóa vốn luôn ưu tiên cho sự hiện diện của ‘Hán tộc’.

ĐT Việt Nam với lối chơi lăn xả

ĐT Việt Nam với lối chơi lăn xả

Trong khi đó, ĐT Việt Nam trong những lần giành được thành tích tốt nhất (AFF Cup 2008, Asian Cup 2007 hay AFF Cup 2018) đều có chung 1 điểm mạnh: đó là khả năng phòng ngự và sự lăn xả. Đó là lối chơi định danh của chúng ta. Với lối chơi ấy, húng ta trở nên lỳ lợm hơn trước bất cứ đối thủ nào và luôn mang dáng dấp của nhà vô địch.

Cuộc đối đầu ngày 7/10 tới đây sẽ là một trận chiến nảy lửa. Ở đó, ĐT Việt Nam với những con người bị đánh giá yếu hơn nhưng đang có sự phát triển mạnh mẽ dựa trên một lối chơi đã được ‘định danh’ sẽ đối đầu với đối thủ mà chúng ta rất muốn đánh bại.

ĐT Trung Quốc giờ đã về tay một HLV nội và trước giờ luôn được đánh giá cao hơn chúng ta. Nhưng họ vẫn chưa thể đưa ĐTQG trở về đúng với văn hóa của quốc gia mình, và đang trong thời kỳ chờ những ngôi sao mai phát triển.

VIệt nam VS. TRUNG QUỐC

QUANG HẢI VS. VŨ LỖI [WU LEI]

🇻🇳 [Quang Hải] sẽ đối đầu với 🇨🇳 [Wu Lei] Vũ Lỗi. Đây là 2 cầu thủ tấn công được trông chờ nhất cho trận đối đầu tới đây giữa ĐT Việt Nam và ĐT Trung Quốc.

Với ĐT Việt Nam, Quang Hải vừa là cái tên sáng tạo nhất, vừa là chân sút có thể tạo bất ngờ từ mọi khoảng cách. Còn ngôi sao Wu Lei khi trở về ĐTQG Trung Quốc phải học cách thích nghi và thi đấu bên cạnh nhiều cầu thủ tấn công gốc Brazil.

Wu Lei, 1 tiền đạo, chỉ tung ra được 2 cú sút trong 2 trận đấu vừa qua của ĐT Trung Quốc. Còn Quang Hải, 1 tiền vệ, đã có cho mình 3 cơ hội.

Những chỉ số dưới đây cũng cho thấy Wu Lei có nhiều đóng góp hơn trong cách vận hành chiến thuật. Nhưng điều đó cũng chỉ ra rằng, anh thi đấu có phần cầu toàn và thiếu đi sự đột phá.

Còn Quang Hải thì luôn sẵn sàng để có những cú vung chân thuộc đẳng cấp châu lục như ở trận gặp Saudi Arabia.

lịch thi đấu Vietnam vs. Trung Quốc Vòng Loại WC2022

lịch thi đấu Vietnam vs. Trung Quốc Vòng Loại WC2022

Kết quả của trận đại chiến sắp tới dù có ra sao cũng không thể phủ nhận những sự thật đang diễn ra ở hai nền bóng đá. Trung Quốc luôn có lợi thế về đẳng cấp, nhưng Việt Nam đang phát triển nhanh hơn với những chính sách và cách xây dựng ĐTQG tốt hơn.

THÔNG TIN VỀ VŨ LỖI - MESSI CHÂU Á

Vũ Lỗi (Wu Lei), sinh 19/11/1991 tại Nam Ninh, Giang Tô, Trung Quốc
Anh có biệt danh là Messi Châu Á. Tháng 1/2019, Vũ Lỗi chuyển sang CLB Espanyol tại La Liga với mức phí 2 triệu euro, ký hợp đồng 3 năm với tùy chọn thêm một năm.

Anh hiện là ngôi sao số 1 của ĐTQG Trung Quốc. Trong màu áo ‘Trung Hoa túc cầu đội’, Vũ Lỗi đã ra sân 73 trận, ghi 23 bàn thắng.

Vũ Lỗi cùng nhiều Ngôi Sao Thể Thao khác  đã và đang được tài trợ bởi thương hiệu KTO Châu Á, Website Thể Thao Giải Trí Trực Tuyến Gen Alpha :

  1. Sinh Ra cho Di Động
  2. Sử Dụng Ví Đơn, 1-Cửa cho Mọi Sản Phẩm
  3. Áp Dụng Công nghệ Tự Động Hóa và Tự Phục Vụ
  4. Đặt Trải Nghiệm Người Dùng là Trọng Tâm.

Hữu Vượng | TheThao24H.vn

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}

 / CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

>
P